Địa hình quyết định loại vũ khí phù hợp nhiều hơn sở thích cá nhân, mang súng ngắn ra bãi trống là tự đặt mình vào thế bất lợi.
Sát thương giảm dần theo khoảng cách với hầu hết súng.
Giữ lựu đạn vài nhịp trước khi ném khiến nó nổ ngay khi chạm đất, không cho đối thủ kịp chạy ra khỏi bán kính. Ở khoảng cách dưới mười mét, đưa súng lên ngắm còn chậm hơn việc bắn theo tâm màn hình sẵn có.
Ném thẳng vào cửa dễ bị chặn bởi khung cửa, còn tính góc nảy đưa được lựu đạn vào sâu bên trong. Nhảy qua cửa sổ nhanh hơn đi vòng cửa chính. Đạn dẫn đường tự động bám mục tiêu chỉ xuất hiện ở một số vũ khí đặc biệt hiếm gặp.
Nhầm hai con số này dẫn đến việc lao vào giao tranh khi thực tế chỉ còn vài viên trong nòng và không còn gì để nạp. Bắn hết đạn mà chưa rõ vị trí đối thủ là sai lầm phổ biến của người mới.
Sau khi bắn phải đổi chỗ chứ không nạp lại tại chỗ, vì đối thủ đã lần được hướng theo vệt đạn hoặc âm thanh. Súng phóng lựu gây sát thương diện rộng nhưng tốc độ bắn rất chậm. Góc quan sát bị thu hẹp lại nhưng diện tích cơ thể lộ ra cũng nhỏ đi tương ứng, đây là đánh đổi thường có lợi.
Lựu đạn choáng làm mất thị lực tạm thời. Số viên nhiều hơn nghe có vẻ luôn tốt, nhưng thời gian nạp dài thêm có thể là khoảng trống chí mạng trong giao tranh gần. Nòng quá nhiệt làm độ chụm tệ đi và một số bản còn buộc phải ngừng bắn, nên chia nhỏ loạt vẫn có lợi.
Khói từ lựu đạn khói che tầm nhìn cả hai bên trong một khoảng thời gian. Ném khói để rút lui hiệu quả hơn ném để tiến lên, vì bên tiến vào màn khói mất phương hướng trước.